Ở Hà Nội, cà phê không chỉ là một thức uống, mà còn là “cớ” để gặp gỡ, trò chuyện, chia sẻ.
Đặc biệt, những quán cà phê vỉa hè với chiếc ghế nhựa thấp, ly cà phê phin nhỏ giọt chậm rãi,
đã trở thành một phần rất riêng của đời sống nơi đây.
Giữa một Hà Nội đang chạy đua với công nghệ, với quán cà phê “sống ảo” hiện đại,
những quán cà phê vỉa hè vẫn tồn tại một cách bình thản.
Ở đó, ly cà phê được pha bằng phin, từng giọt rơi xuống đáy ly chậm rãi,
mùi cà phê rang xay lan ra khiến không chỉ người ngồi uống mà cả người đi ngang qua cũng thấy lòng dễ chịu hơn.
Tôi thường gọi một ly nâu đá, ngồi ghế nhựa thấp, mặt hướng ra đường.
Khoảng cách giữa người uống và dòng xe cách nhau chỉ vài bước chân,
nhưng kỳ lạ thay, khoảng không gian nhỏ ấy lại đủ an toàn để người ta cho phép mình chậm lại,
quan sát phố phường với một thái độ bình tĩnh hơn.
Sẽ thật thiếu sót nếu nói về cà phê vỉa hè mà không nhắc đến ghế nhựa thấp.
Những chiếc ghế đơn giản, màu đỏ, xanh, vàng… được xếp sát vào nhau trên vỉa hè,
đôi khi lấn ra sát mép đường một chút.
Người này quay lưng lại, người kia quay nghiêng,
nhưng chỉ cần xoay ghế nhẹ là đã có thể nhập cuộc câu chuyện của bàn bên cạnh.
Ở đây, không cần ăn mặc chỉnh tề, không cần nói chuyện bằng những chủ đề “sang chảnh”.
Người ta có thể thoải mái bàn về chuyện học hành, công việc, nỗi buồn cá nhân,
xem bóng đá, bàn chuyện thời sự, thậm chí chỉ ngồi im nghe tiếng xe cộ mà không cảm thấy lạc lõng.
Cà phê vỉa hè là nơi tôi đã chứng kiến nhiều câu chuyện nhỏ:
buổi phỏng vấn việc làm giản dị giữa hai người ngồi cạnh đường,
cuộc hẹn hò đầu tiên của một cặp đôi còn hơi ngại ngùng,
cuộc trò chuyện trầm ngâm của hai người bạn cũ lâu ngày gặp lại.
Cà phê lúc ấy không chỉ là đồ uống, mà là cái cớ để những người đó ngồi lại với nhau.
Có lần, tôi ngồi một mình, ly cà phê đã vơi quá nửa nhưng vẫn chưa muốn đứng dậy.
Cảm giác như chỉ cần còn ngồi đây, mọi thứ vẫn chưa quá tệ.
Phố có thể đông, việc có thể nhiều, deadline có thể dí sát,
nhưng ít nhất trong 30 phút ngồi trên chiếc ghế nhựa này, tôi được phép tạm quên đi tất cả.
Tác giả: Phan Thị Mỹ Uyên – Sinh viên K46, SP Giáo dục Tiểu học, Trường Đại học Đà Lạt.
Cà phê vỉa hè Hà Nội – Những chiếc ghế nhựa thấp và câu chuyện không hồi kết
1. Ly cà phê phin nhỏ giọt và nhịp sống chậm rãi giữa phố xá vội vàng
2. Ghế nhựa thấp – “biểu tượng” của sự gần gũi
3. Những câu chuyện nhỏ – nơi cà phê trở thành chất dẫn
Kết luận: Cà phê vỉa hè Hà Nội không đắt tiền, không sang trọng,
nhưng lại sang theo một cách khác: sang vì sự chân thành, vì cảm giác gần gũi và vì những câu chuyện thật.
Đó là nơi mà người ta có thể tháo bỏ lớp “mặt nạ xã hội” và ngồi xuống, là chính mình trong chốc lát.
Thứ Tư, 12 tháng 11, 2025
Home »
Cà Phê vỉa hè Hà Nội
» Cà phê vỉa hè Hà Nội







0 comments:
Đăng nhận xét