Ở giữa thành phố ồn ào, Văn Miếu – Quốc Tử Giám giống như một khoảng lặng.
Đó là nơi người ta đến không chỉ để tham quan, mà còn để cúi đầu trước truyền thống hiếu học,
trước những thế hệ hiền tài đã góp phần làm nên diện mạo của đất nước.
Chỉ cần bước qua cánh cổng lớn của Văn Miếu, tôi lập tức cảm nhận được sự thay đổi.
Bên ngoài là tiếng còi xe, tiếng người vội vã; bên trong là tiếng gió lùa qua tán lá,
tiếng chim hót, tiếng bước chân vang trên nền gạch đỏ.
Không gian như dịu lại, không khí trở nên trang nghiêm nhưng vẫn rất gần gũi.
Tự nhiên, người ta có xu hướng nói nhỏ lại, đi chậm hơn – như một cách thể hiện sự tôn trọng với nơi này.
Văn Miếu vốn được xây dựng để thờ Khổng Tử và các bậc hiền triết,
về sau trở thành Quốc Tử Giám – trường đại học đầu tiên của Việt Nam.
Nghĩ đến việc đây từng là nơi mà bao sĩ tử phải vượt đường xa vạn dặm để đến học, đến thi,
lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác biết ơn kỳ lạ với những người đã đặt viên gạch đầu tiên cho nền giáo dục nước nhà.
Đi sâu vào bên trong, tôi dừng lại rất lâu trước dãy bia tiến sĩ.
Những tấm bia đá được đặt trên lưng rùa, trên đó khắc tên tuổi của những người đã đỗ đạt trong các khoa thi đình xưa.
Dù thời gian đã làm mòn bề mặt, chữ không còn sắc nét như thuở đầu, nhưng từng nét khắc vẫn mang một sức nặng đặc biệt.
Trước mỗi tấm bia là một câu chuyện về nỗ lực, về sự kiên trì, về trách nhiệm của trí thức đối với đất nước.
Tôi thấy nhiều học sinh, sinh viên đứng trước bia, có em chỉ lặng lẽ đọc, có em chắp tay cầu nguyện,
có em khẽ chạm tay lên lưng rùa như gửi gắm kỳ vọng vào một mùa thi sắp tới.
Không ai bảo ai, nhưng tất cả đều hiểu rằng: đây là nơi tri thức được trân trọng, là nơi vinh danh những người đã dùng chữ nghĩa để phụng sự đất nước.
Điều khiến tôi thích ở Văn Miếu là sự kết hợp hài hòa giữa uy nghiêm và dịu dàng.
Mái ngói cong vút, cột gỗ sẫm màu, những dãy nhà cổ không cao nhưng chắc chắn;
xen giữa là hồ nước, sân gạch, cây cối xanh mát.
Vào những ngày nắng nhẹ, ánh sáng xuyên qua tán lá, chiếu xuống sân gạch,
tạo thành những mảng sáng tối đan xen rất đẹp, như một bức tranh cổ khổng lồ.
Không ít cặp đôi đã chọn Văn Miếu làm nơi chụp ảnh cưới,
không ít lớp học chọn nơi đây làm điểm chụp kỷ yếu.
Họ muốn những cột mốc quan trọng của đời mình gắn với một không gian tràn đầy ý nghĩa tinh thần,
nơi nhắc nhở về chữ “học”, chữ “nhân”, chữ “nghĩa”.
Ngồi trên bậc thềm, tôi nhìn những đoàn học sinh nối đuôi nhau nghe thuyết minh viên kể chuyện.
Có những gương mặt háo hức, có những gương mặt trầm ngâm.
Trong ánh mắt của nhiều bạn, tôi thấy một điều gì đó giống như sự tự hào xen lẫn trách nhiệm.
Dường như, chỉ bằng việc đứng ở đây thôi, các bạn đã cảm nhận được mình là một phần trong dòng chảy tri thức dài dằng dặc của dân tộc.
Văn Miếu không yêu cầu ai cũng phải trở thành “tiến sĩ” theo nghĩa hẹp.
Thay vào đó, nơi này như muốn nhắn nhủ rằng: tri thức luôn đáng quý, nỗ lực học tập luôn đáng trân trọng,
và mỗi người, dù ở vị trí nào, cũng có thể trở thành “hiền tài” theo cách của riêng mình –
bằng sự tử tế, bằng thái độ nghiêm túc trong công việc, bằng trách nhiệm với cộng đồng.
Tác giả: Phan Thị Mỹ Uyên – Sinh viên K46, SP Giáo dục Tiểu học, Trường Đại học Đà Lạt.
Văn Miếu – Quốc Tử Giám: Hơi thở hiền tài giữa lòng Hà Nội
1. Bước qua cổng là bước vào một thế giới khác
2. Dãy bia tiến sĩ – những trang sử đá không bao giờ khép lại
3. Không gian vừa uy nghiêm, vừa rất đỗi dịu dàng
4. Văn Miếu và người trẻ – cuộc đối thoại im lặng nhưng sâu sắc
Kết luận: Văn Miếu – Quốc Tử Giám không chỉ là một điểm đến “check-in”
mà là nơi để mỗi người dừng lại, nhìn sâu vào con đường học tập và trưởng thành của chính mình.
Tiếng nói của quá khứ ở đây không nhằm níu ta quay lại, mà là để tiếp thêm sức mạnh
cho những bước chân đang hướng về tương lai.
Thứ Tư, 12 tháng 11, 2025
Home »
Văn Miếu - Quốc Tử Giám
» Văn Miếu – Quốc Tử Giám







0 comments:
Đăng nhận xét