Trong số những cây cầu bắc qua sông Hồng, cầu Long Biên có lẽ là cây cầu “già” nhất và nhiều ký ức nhất.
Rỉ sét, cũ kỹ, không hề lộng lẫy, nhưng mỗi nhịp cầu, mỗi thanh sắt đều mang theo hơi thở của lịch sử
và câu chuyện của bao thế hệ người Hà Nội.
Đứng trên cầu Long Biên, hướng mắt nhìn về phía xa,
ta có thể thấy những cây cầu hiện đại khác bắc qua sông Hồng với đường sá rộng rãi,
ánh đèn rực rỡ.
Thế nhưng, chính cầu Long Biên – với những nhịp sắt rỉ, đường ray cũ, lối đi hẹp –
mới là nơi khiến người ta dừng lại lâu hơn.
Cây cầu này đã đi qua chiến tranh, đi qua bom đạn, đi qua bao lần sửa chữa,
nhưng vẫn đứng đó nối hai bờ Hà Nội.
Mỗi vết sét, mỗi thanh sắt cong vênh đều như đang thì thầm về những gì nó đã chứng kiến.
Bởi vậy, dù giao thông giờ đây đã có nhiều lựa chọn,
người ta vẫn tìm đến Long Biên không phải vì “tiện”, mà vì “nhớ”.
Buổi sáng sớm, Long Biên là “sân khấu” của những người dậy sớm:
bác đạp xe chở rau quả từ phía bên kia sông,
cô bán hàng rong với quang gánh nặng trĩu,
những người chạy bộ, những bạn trẻ ôm máy ảnh đi săn bình minh.
Tất cả cùng xuất hiện trên một lối đi không rộng,
nhưng bằng cách nào đó vẫn đủ chỗ cho mỗi người và câu chuyện của họ.
Mặt trời nhô dần lên khỏi đường chân trời, ánh sáng nhuộm hồng mặt sông,
vệt nắng đầu tiên chạm vào những thanh sắt cũ trên cầu làm chúng sáng lên trong chốc lát.
Đó là khoảnh khắc tôi luôn cảm thấy nghèn nghẹn:
giữa một Hà Nội hiện đại, vẫn có những nơi giữ nguyên được vẻ đẹp rất xưa,
rất chậm rãi, không chạy theo nhịp hối hả kia.
Với nhiều bạn trẻ, cầu Long Biên là địa điểm “must have” trong album ảnh Hà Nội:
là nơi chụp ảnh áo dài, ảnh kỷ yếu, ảnh đôi, ảnh cưới,
là nơi những bức ảnh vừa mang vẻ hoài cổ, vừa có chút nổi loạn trên nền sắt thép cũ.
Nhưng ngoài chuyện chụp ảnh, cầu Long Biên còn là nơi tuyệt vời để ngắm sông Hồng.
Đứng giữa cầu, nhìn dòng nước đỏ nặng phù sa chảy lặng lẽ bên dưới,
nghe tiếng tàu hỏa chạy qua, cảm giác như ta đang đứng giữa ranh giới của quá khứ và hiện tại.
Có lúc, tôi tự hỏi: trong vô số người từng đi qua cầu,
đã có bao nhiêu người cũng từng đứng lại, tự hỏi mình đang đi về đâu như tôi bây giờ?
Tác giả: Phan Thị Mỹ Uyên – Sinh viên K46, SP Giáo dục Tiểu học, Trường Đại học Đà Lạt.
Cầu Long Biên – Chứng nhân trầm mặc của sông Hồng và Hà Nội
1. Cây cầu cũ giữa những cây cầu mới
2. Bình minh trên cầu – nơi người ta bắt đầu một ngày mới
3. Nơi người trẻ tìm đến để chụp ảnh, ngắm sông và… nghĩ về mình
Kết luận: Cầu Long Biên giống như một người già trầm lặng sống giữa thành phố trẻ trung,
không ồn ào, không phô diễn, chỉ lặng lẽ đứng đó,
chứng kiến từng lớp người đến rồi đi.
Ai yêu Hà Nội theo cách sâu lắng, kiểu gì rồi cũng sẽ có một ngày đứng trên cầu và lặng im thật lâu.
Thứ Tư, 12 tháng 11, 2025
Home »
Cầu Long Biên
» Cầu Long Biên







0 comments:
Đăng nhận xét